Phải biết
giữ người tài
Cuối những năm
1970, ở
Singapore
, khoảng 5% người có tŕnh độ ra
đi. Khó khăn về nguồn nhân tài trở nên
trầm trọng khi các quốc gia phương Tây
thay đổi chính sách nhập cư, chấp
nhận người di dân châu Á.
Trong khi lănh đạo
của một số quốc gia trong khu vực lúc
bấy giờ có vẻ vui mừng v́ cho rằng,
hiện tượng chảy máu chất xám
thực chất là “chảy
máu những rắc rối” th́ ông Lư
Quang Diệu ráo riết thực hiện chính sách
giữ người tài trong nước và thu hút
ngoại lực cho những công việc mà nền
kinh tế đang cần.
Ông cho lập 2
ủy ban. Một ủy ban có nhiệm vụ giúp
những người có năng lực làm đúng
nghề và một ủy ban kết hợp họ
lại thành một xă hội. Với những người
xuất sắc, ủy ban này cố gắng thu
hoạch sớm bằng cách đề nghị
việc làm ngay trước khi tốt nghiệp.
Ngoài ra, c̣n lập 2
cơ quan thu hút nhân tài từ Ấn Độ và
các nước trong khu vực. Nhằm “giữ chân”
người có tŕnh độ và hút thêm nhân
lực có khả năng ở bên ngoài, Chính
phủ của ông cũng băi bỏ quy định
cấm nữ công dân
Singapore
đưa chú rể nước ngoài nhập cư.
“Nếu không
lấp vào chỗ trống bằng những tài năng
nước ngoài, chúng tôi không làm cho đất
nước vươn lên hàng đầu
được. Họ chính là những megabytes
bổ sung cho chiếc computer
Singapore
”.
Đó là một bài
học cực kỳ quan trọng đối
với giáo dục Việt
Nam
khi đă gia nhập tổ chức WTO.
Tiếng Anh: Ch́a
khóa để tránh tụt hậu
Làm
thế nào để không tụt hậu? Trả
lời câu hỏi này chỉ có một cách: Đó
là phải giỏi tiếng Anh. Các trường
học ở
Singapore
đều dùng tiếng Anh là ngôn ngữ bắt
buộc. Với Chính phủ
Singapore
, việc lựa chọn tiếng Anh đóng vai tṛ
như ngôn ngữ làm việc, giúp ngăn chặn
nảy sinh xung đột sắc tộc, đem
lại ưu thế cạnh tranh.
Để “đem
lại ưu thế cạnh tranh”, theo ông Lư Quang
Diệu th́ phải kiên tŕ đeo đuổi chính
sách “nhiều tiếng nói, một ngôn ngữ”
để đưa tiếng Anh vào trường
học. “Ngày nay,
Singapore
có lợi thế lớn là nhờ vậy. Đây
là phần thưởng ngoài dự đoán
của
Singapore
khi thực hiện quy định này”.
Theo ông, “ĐH
Việt
Nam
nên có sách giáo khoa tiếng Anh ở các ngành quan
trọng như kỹ thuật, công nghệ...
bởi nếu chỉ dùng sách Việt
Nam
th́ chắc chắn sẽ tụt hậu. Nếu
tất cả sinh viên Việt
Nam
sau này không thể nghe và nói tiếng Anh trôi
chảy, chỉ có thể đọc thôi cũng
đă là tụt hậu”.
Giáo dục
chỉ được phép thừa, không được
phép thiếu
Ông Lư đă thể
hiện rất rơ quan điểm về giáo
dục của là: “Luôn giáo dục để
thừa chứ không phải để thiếu.
Nếu tính toán đào tạo đủ, chúng ta
sẽ không thể cung cấp đủ nhu cầu
của thị trường”.
Để minh
chứng cho điều này, ông đưa ra
dẫn chứng:
Malaysia
hiện nay đang phải đối mặt
với sự tŕ trệ bởi lẽ những ngành
công nghiệp cũ không phát triển được
nữa, trong khi đ̣i hỏi cho ngành công
nghiệp mới chưa được đáp
ứng đầy đủ. Và
Malaysia
đang phải trả giá cho việc đào
tạo thiếu của ḿnh.
Hăy nuôi tham
vọng cho sinh viên
“Nếu
được hỏi để cố vấn, tôi
cho rằng Chính phủ Việt Nam hăy gửi sinh
viên miền Bắc, từ Hà Nội, Hải Pḥng...
vào miền Nam để họ học cách
kiếm tiền, cách kinh doanh. Đây là cách
tốt để bắt đầu một tham
vọng. Và ngược lại, t́m những tinh
hoa ở TPHCM “cấy” vào
những trường ĐH ở miền Bắc,
ở Hà Nội”.
Ông Lư đă
hiến kế cho nền giáo dục ĐH Việt
Nam
như vậy. Cũng theo ông Lư, dù làm bất
kỳ công việc ǵ dù là bác sĩ, kỹ sư...
th́ sinh viên cũng cần được đào
tạo đầy đủ, cung cấp các kỹ
năng cần thiết để làm việc.
Khi nhận xét
về sinh viên Việt Nam, ông Lư Quang Diệu không
tiếc lời khen lực lượng sinh viên
“chăm chỉ, chịu khó”, “luôn là những
sinh viên hàng đầu” tại các trường
đại học của Singapore khi họ đến
đây để tham gia chương tŕnh đào
tạo theo học bổng hoặc theo h́nh thức
du học tự túc.